Vì sao Việt Nam mất hút trong bản đồ ẩm thực nhất thế giới?

Rate this post

Không phải Việt Nam không có các món ăn ngon, nhưng có vấn đề là chúng ta không biết cách giới thiệu, quảng bá, đưa cho họ tầm nhìn thế giới.

Theo danh sách 10 nước có đồ ăn ngon nhất thế giới mà CNN công bố mới đây, Thái Lan, Nhật Bản, Trung Quốc, Ấn Độ là bốn quốc gia châu Á có mặt. Cá nhân tôi là một người có thể may mắn đến và thưởng thức ẩm thực của hầu hết các quốc gia và nhận thấy một điều kiện thực sự mà họ không quá nổi bật, nếu không muốn nói là không ngon bằng đồ ăn Việt Nam. Tại sao chúng ta không có tên trong top 10 quốc gia có đồ ăn ngon nhất thế giới?

Đánh giá một cách công bằng, món ăn Việt Nam không hề thua kém với nước về độ phong phú nhưng hương vị. Nhiều tạp chí uy tín về ẩm thực quốc tế đã vinh danh, sắp xếp các món ăn từ Việt Nam vào hạng nhất nhì thế giới từ cách đây nhiều năm. Chuyên gia ẩm thực, đầu bếp nổi tiếng Gordon Ramsey thậm chí còn từng nhận xét rằng: “Trước đây tôi rất thích những món ăn của Thái Lan và tôi tin đây là quốc gia có nền ẩm thực ngon nhất Đông Nam Á. Nhưng khi tôi đến Việt Nam thì ý nghĩ này đã hoàn toàn thay đổi. Nếu bạn muốn có những món ăn ngon thì Thái Lan vẫn nằm trong danh sách đáng được lựa chọn. Nhưng nếu bạn muốn chọn những món ăn thực sự đỉnh cao thì Việt Nam new is the priority for the people eat ”.

Theo tôi, không phải Việt Nam không có các món ăn ngon. Vấn đề là chúng tôi không biết cách quảng cáo các món ăn đó, chúng tôi đưa ra nhưng thế giới, tiếp cận với nhiều bạn bè quốc tế. Nếu hỏi phần lớn những người nước ngoài về món ăn nổi tiếng ở Việt Nam, thì có lẽ họ sẽ chỉ quanh quẩn với mấy món phở, bánh mì, nem …, họ chỉ biết đến tên gọi chứ không phải thử qua lần nào. Trong khi thực hiện chúng ta còn có nhiều món ngon hơn ở khắp các vùng trên cả nước.

This is back link to the story of du lịch và kết quả bá hình ảnh của đất nước ra quốc tế. Có thể nói, cách làm du lịch, hỗ trợ phát triển du lịch Việt Nam vẫn còn rất kém với chức năng của chúng ta. Điều đó dẫn đến các sản phẩm đặc biệt, món ăn, cảnh đẹp, con người Việt Nam thường không được bạn bè quốc tế đánh giá cao. Một phần bởi vì họ không biết, không được giới thiệu, trải nghiệm một cách rộng rãi.

>> Ảnh ‘Nữ thần tự do’ gây ác cảm ở Sa Pa

Một nước rất gần chúng ta là Thái Lan lại có cách làm du lịch hoàn toàn khác biệt. Bản thân tôi cũng như bất cứ ai từng có dịp đến với đất nước này, tôi chắc chắn sẽ bị ấn tượng bởi ẩm thực đây. Ta có thể kể ra vô số những món ăn nổi tiếng của Thái Lan, dù về cơ bản nó cũng không quá khác biệt với ẩm thực Việt Nam. Đó là nhờ quảng bá, giới thiệu du lịch tốt, gây ấn tượng mạnh với du khách.

Trong khi đó, ở Việt Nam, dù có vô số món ngon đường phố, chẳng có gì là Thái Lan, nhưng đa phần khách hàng ăn xong là đi, mà chẳng có gì để lại được một chút ấn tượng. Điều đó bắt nguồn từ cách phục vụ, cách giới thiệu ý nghĩa món ăn và văn bản hóa địa phương ở chúng tôi như vẫn chưa được chú ý. The results is du khách đến rồi đi và không quay lại nữa.

Nếu có cơ hội qua Mỹ hay các nước châu Âu, chúng ta có thể thấy một trạng thái thực tế, đó là dù người dùng địa chỉ rất thích các món ăn Việt Nam nhưng như rất khó để người ta có thể tìm thấy những nhà hàng bán đồ ăn Việt tại các trung tâm. Nhà hàng Việt ở Mỹ tuy có nhưng nhìn chung vẫn rải rác chứ không phân bố rộng khắp như nhà hàng Trung Quốc, Thái Lan, Nhật Bản … Vì không thuận tiện để tiếp cận món ăn Việt, nên có người ta tạo cảm giác rằng món ăn Việt không phổ biến. Điều đó cho phép văn hóa lưu trữ được thấy và mở rộng tầm nhìn, trường ẩm thực chúng ta vẫn còn nhiều hạn chế.

Trong khi đó, cứ đi dọc những con phố lớn về ẩm thực tại các thành phố lớn ở Việt Nam, chúng ta khó có thể bắt gặp các hệ thống nhà hàng Nhật, Hàn, Thái mọc lên như nấm khắp nơi. Người Việt giờ đi ăn món ngoại còn nhiều hơn ăn đồ Việt. Ngay trên sân nhà mà chúng ta còn đi chậm, đi sau quốc tế như vậy, thì không khó hiểu khi đồ ăn Việt bị thất bại trên trường thế giới.

>> ‘Nữ hoàng băng giá’ biến Sa Pa thành nồi đun

Một cạnh khác cũng góp phần quảng cáo ẩm thực, văn hóa đất nước đó là thông qua điện ảnh, nghệ thuật. Tôi xem phim Hàn, luôn thấy trên bàn ăn của họ có kim chi, mì lạnh, mì tương đen, tokbokki, rượu sochu … Phim Nhật luôn có sushi, mì ramen ,; phim Ấn Độ có cà ri; phim Trung Quốc có lẩu, vịt quay, màn thầu … Những hình ảnh đó làm cho người ta nhớ ngay đến ẩm thực của đất nước. Trong khi đó, xem phim Việt, tôi thấy người ta lấy bối cảnh quay ở những nhà hàng Âu, Á cho hát thay vì đưa những món ngon Việt lên bàn ăn. Khi chúng ta không cho người xem thấy món ăn Việt Nam xuất hiện trên cơm nước của người Việt, thì làm sao có thể thuyết phục được bạn bè thế giới?

Và một điều cuối cùng nữa, đó là sự bảo vệ của nhiều người Việt Nam khi mang ẩm thực dân tộc ra trường quốc tế. Tôi còn nhớ, trên YouTube, trong một chương trình nấu ăn, từng có một đầu bếp nổi tiếng thế giới làm món phở Việt Nam theo cách biến tấu của cá nhân. Ngay lập tức, có hàng trăm người Việt lao vào chỉ trích, cho đầu bếp kia không hiểu gì, phá món ăn … Họ chỉ cố gắng làm cho cái tôi của mình thấy, thay vì học cách chấp nhận thay đổi, biết sao cho các món ăn Việt Nam hợp hơn với vị trí của người nước ngoài. Vô tình, chúng tôi trao tặng ác cảm cho bạn bè nước, để họ mất dần tình cảm với các món ăn, văn hóa và con người Việt Nam.

Tóm tắt lại, còn rất nhiều dấu vết trong công cuộc quảng cáo hình ảnh đất nước, văn hóa, ẩm thực, con người Việt Nam ra thế giới. Nó không chỉ ảnh hương trực tiếp đến cơ hội phát triển của du lịch nước nhà, mà xa hơn còn khiến chúng ta tụt lùi trong cuộc đua hội nhập của thời đại 4.0.

Bảo Bảo

>> Quan điểm của bạn thế nào? Gửi bài at here. Bài viết không trùng lặp thiết bị nhất định với quan điểm của VnExpress.net.

Leave a Reply

Your email address will not be published.