Tại sao người Nhật thường để trẻ tự đi bộ đến trường thay vì được đưa ra?

Rate this post

Ở Việt Nam, đa phần học sinh tiểu học đều được cha mẹ đưa cho nhưng ở Nhật thì các em phải tự đi bộ tới trường. Tại xứ sở mặt trời mọc, bạn sẽ bắt gặp cảnh tượng trẻ em mặc định chỉnh sửa, đội ngũ quản lý đi một mình hoặc theo nhóm bạn tới trường mà không có người lớn đi cùng, em nhỏ nhất chỉ khoảng 6, 7 tuổi.

Nếu người nước ngoài có những nét tự nhiên thì trong mắt các bậc cha mẹ Nhật Bản, các điều kiện trên là hoàn toàn bình thường. Trên thực tế, công việc để trẻ tự đi đến trường là những đơn giản ban đầu nhưng lại rất quan trọng để bố mẹ Nhật dạy trẻ kỹ năng tự thiết lập trong đời.

Có một tên truyền hình thực tế nổi tiếng Công việc đầu tiên của tôi đã được phát sóng ở Nhật Bản trong hơn 25 năm. Nội dung chính là để trẻ trong độ tuổi 3, 4 ra khỏi nhà và hoàn thành một số công việc hàng ngày do người lớn chỉ định. Hạn chế như cửa hàng tiện lợi mua đồ, đến điện để chuyển thư …

Nhóm làm chương trình đã sử dụng ẩn quay máy để ghi hình. Thế nên trong quá trình quay, bọn trẻ hoàn toàn không nhận thức được điều này và những gì chúng ta có thể hiện trong chương trình là chân thật trạng thái.

Tương tự, vào năm 2015, đài truyền hình SBS’s Australia đã quay một bộ phim nhỏ tài liệu có tên Japan Independent kids (Những đứa trẻ độc lập của Nhật Bản). Bằng cách so sánh việc đi học của trẻ em từ hai gia đình ở Úc và Nhật Bản, các nhà làm phim phát hành các điểm đặc biệt về tính cách của trẻ em ở các quốc gia khác nhau.

Open the first movie as about an gia đình Nhật Bản có 3 thành viên, cha mẹ và một cô con gái 7 tuổi tên là NoeAndo. Từ lúc thức dậy, Noe mặc định quần áo, vệ sinh cá nhân và trường tóc, sau khi ăn sáng, cô bé ra ga tàu điện và bắt xe điện. Trạm dừng gần trường mà cô bé cần xuống là ga Shinjuku. This can be it as a in the ga tàu điện ngầm đông đúc và nhiều khách hàng nhất trên thế giới, đặc biệt là buổi sáng giờ cao điểm.

Di chuyển đến ga tàu này có thể mất thời gian đối với người lớn, chứ không phải nói đến trẻ em, nhưng mẹ của Noe Ando có quan điểm riêng về công việc này: “Nếu bố mẹ luôn ở đó, con sẽ không bao giờ hoc tieng anh duoc lam the gioi thieu. Nếu con bị lạc hoặc lên nhầm xe, con sẽ phải tự tìm cách. Nếu không thể tìm ra, con sẽ không thể về nhà “.

Mặt khác, gia đình Fraser đến từ Úc có cô con gái 10 tuổi Emily vẫn cần giúp đỡ tóc mỗi ngày. Sau đó được dẫn đến trường bằng ô tô. Khi biết những đứa trẻ Nhật Bản nhỏ hơn mình 4 tuổi có thể tự đi học, Emily rất tự nhiên và nghĩ “điều đó thật tuyệt”. Cô bé cũng biết sẽ cố gắng tự đi bộ từ trường về nhà, nhưng chỉ hy vọng sẽ làm được điều đó khi cô bé lên trung học.

Tại sao người Nhật thường để trẻ tự đi bộ đến trường thay vì được đưa ra?  - Ảnh 2.

Dwayne Dixon, một nhà nghiên cứu học tập người Mỹ, người lâu nay vẫn quan tâm đến Nghiên cứu nền giáo dục Nhật Bản, cũng phát hiện ra một số hiện tượng thú vị.

Trẻ em Nhật Bản sẽ có xu hướng tìm đến người lạ, đặc biệt là người lớn tuổi, để được giúp đỡ khi gặp khó khăn. Trong khi đó trẻ em ở các quốc gia khác, bao gồm cả Úc, ngược lại hoàn toàn. Trẻ thường được dạy không nói chuyện với người lạ trên đường đến trường và phải luôn cảnh giác.

Dwayne Dixon giải thích: “Giáo dục Nhật Bản rất đặc biệt. Ngay từ khi còn nhỏ đã được thấm hút, trẻ tập thể dục: về người khác và người phục vụ. Quan niệm này cho phép họ hướng về người lạ một cách an toàn “.

If we are going to go deep decary resource to the other special in the vi hành của trẻ em, từ khóa chính là “sự tưởng tượng của xã hội”. Nhật Bản đã tạo ra cảm giác tin tưởng, từ đó có thể làm cho các bậc cha mẹ ở Nhật cảm thấy thoải mái với công việc cho con cái tiếp xúc với xã hội xung quanh.

Tại sao người Nhật thường để trẻ tự đi bộ đến trường thay vì được đưa ra?  - Ảnh 3.

Trước hết, ở Nhật Bản, công việc thành lập các trường tiểu học được phân chia theo dân số mật độ, bảo đảm phần lớn học sinh có thể đi bộ đến trường trong vòng 15 đến 20 phút. This quốc gia không cho phép tuyển sinh chéo giữa các vùng và quá trình duyệt diễn ra rất phân tích.

Đối với học sinh ở các cấp độ lớn hơn, các em cũng cần phải bảo đảm mình có thể đi bộ hoặc đi phương tiện cộng đồng và từ trường về nhà một cách độc lập, nếu không, sẽ thuyết phục chuyển đến các trường thuận tiện hơn.

Không cộng đồng ở Nhật Bản được quy hoạch rất khoa học, kiểm tra lưu lượng và tốc độ của các phương tiện thông tin. Các bác tài phải nhường vô điều kiện, ngay cả khi mọi người thông qua giao diện thông tin phạm vi. Các phương tiện di chuyển gần khu vực học phải đi chậm.

Trên các bản Nhật Bản con, các biển cảnh báo được dựng ở khắp nơi để bảo đảm an toàn cho trẻ em khi đi lại. Trên mặt đất và trên cột điện thoại đều có lối đi dành cho học sinh đến trường để mọi người chú ý đến sự an toàn của trẻ em.

Người lớn cũng không quên nhắc nhở các em: đầu tiên nhìn bên phải, sau đó nhìn bên trái, sau đó nhìn bên phải và mới sang đường.

Những đứa trẻ sống gần nhau thường cùng đi học. Trong group, những đứa trẻ lớn tuổi hơn sẽ đóng vai trò là trưởng nhóm. Trường học cũng phân trách nhiệm vụ “bảo vệ trẻ em học đường” cho phụ trách giáo dục. Hàng ngày khi đến trường, giáo viên được phân bổ sẽ hướng dẫn học sinh qua lại an toàn tại một số ngã tư đông đúc, bên ngoài tạp chí giao thông phức tạp.

Fing trau dồi kiến ​​thức an toàn khi sang đường là một khóa học bắt buộc đối với trẻ em Nhật Bản ngay từ khi học theo mẫu. Tất cả các trường mẫu và tiểu học tại Nhật Bản thường xuyên mời cảnh sát để hướng dẫn các em về một giao diện toàn diện.

Ngoài ra, để chống phạm tội và bắt cóc trẻ em, lực lượng chức năng còn biển “Ngôi nhà bảo vệ trẻ em 110” trên khắp các tuyến phố. This is the Biện pháp làm cảnh sát Nhật Bản và các tổ chức địa phương cùng phát động nhằm bảo vệ trẻ em.

“Ngôi nhà bảo vệ trẻ em 110” được bố trí ở những nơi có học sinh tiểu học qua lại. Những ngôi nhà hay cơ sở kinh doanh có biển hiệu này đều là những người tự nguyện tham gia hoạt động. Ngoài bấm số 110, trẻ em có thể đến những nơi như thế này để được giúp đỡ khi gặp trường hợp cấp.

Tại sao người Nhật thường để trẻ tự đi bộ đến trường thay vì được đưa ra?  - Ảnh 4.

Nhật Bản vừa quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhất. Học sinh tiểu học ở Nhật Bản có những thiết bị nhỏ bị treo như khóa, nếu có người dùng nghi ngờ thì ấn lập tức nút, âm thanh lớn sẽ vang lên. Một là để báo cho những người xung quanh, hai là để những kẻ có ý đồ xấu gây sợ hãi.

Các biện pháp khác nhau làm giảm giá trị của việc xảy ra tai nạn, cho nên có khả năng xảy ra sự cố đối với trẻ em Nhật Bản trên đường đến trường là rất nhỏ. Chính vì vậy, công việc của cha mẹ Nhật Bản cho con di chuyển một mình không chỉ vì sự tin tưởng vào con mà vì sự tin tưởng vào cộng đồng.

Xã hội tạo tốt nhất điều kiện cho trẻ, để trẻ được lớn lên một cách an toàn và tiếp tục hiến cho xã hội trong tương lai. “Tin tưởng” và “trách nhiệm” là hai yếu tố phát triển độc lập và tính toán của trẻ. Trẻ sẽ ra khỏi hình phạt khi phạm vi thứ tự phải tự giải quyết những việc sửa chữa đến nơi đến chốn.

Tương tự nhận thức được mở rộng đến phạn vi xã hội lớn hơn ở Nhật. This thing is could not be like at sao công việc phân loại rác của Nhật Bản rất kỹ lưỡng, đường dọn dẹp thành phố sẽ và tỷ lệ phạm vi thấp như vậy. Đây là một vòng tròn nhân đức. Người lớn cảm thấy thoải mái khi để trẻ khám phá thế giới vì sự tư tưởng của xã hội để rồi trẻ em duy trì cảm giác về xã hội này trong tương lai thông qua tự trải nghiệm và học hỏi.

“Độc lập giáo dục” của Nhật Bản được hỗ trợ bởi “niềm tin xã hội”, và “niềm tin xã hội” được vun đắp từ thời thơ ấu từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nhận ra điều này, có thể sẽ giúp chúng tôi thay đổi những gì đó trong cách dạy con.

(Theo zhuanlan)

Leave a Reply

Your email address will not be published.