Sẵn sàng của mẹ chồng

Rate this post

Tôi gọi mẹ chồng là má, dù bà là phụ nữ gốc Bắc. Cả đời mẹ ra Bắc vào Nam, ngược xuôi để cùng nuôi nấng cậu con trai. Với con, má không dò hay kiểm tra, ngược lại rất chiều. Nhìn má tất cả bật mua đồ cho tôi mang đi mỗi lần tôi về quê chơi, hoặc nấu nướng những món ngon quê hương cho tôi ăn, các bà bên chồng phải nhắc lại: “Chiều lòng nó vừa thôi, không là nó dựa lại, sinh hư ”. Má bao giờ để tâm những lời đó, mà nói: “Tôi, tôi chiều thì có sao”.

Mỗi lần tôi về với má, bà má trung du Bắc Bộ làm cô dâu “xiêu lòng” với món ăn hấp dẫn (khoai mì) – đặc sản quê hương đất Tổ. Xôi đơn sơ mà thơm, mà dẻo, thấm tình cảm của gia đình và tình thương của má chồng.

Năm nào cũng vậy, cứ vào mùa đông là má lại đi mất tích. Những cây trồng được trồng trọt, hệ thống quản lý hiện nay đã cho những cây trồng, chiều dài nằm dưới lớp đồi đất. Sắn lại, được rửa bằng nước sạch, cạo lớp vỏ ngoài để làm sạch vỏ hồng. Má vẫn bảo, những bóng đèn chiếu, mập mạp, có lớp vỏ màu hồng tươi là ngon. Lột vỏ xong, má cắt thành từng khoanh rồi cắt từng miếng ghép. Sắn ngâm trong nước mát hoặc nước vo gạo tầm ba tiếng cho bớt chát. Gạo loại tốt được làm sạch, ngâm nước ấm để qua đêm. Cả hai loại gạo nếp đều được để ráo nước và trộn lẫn với nhau với một chút muối. Sau đó, má nổi bật lên để đồ đạc thành công.

Trong thời gian chờ xôi chín, má tôi chưng mỡ hành. Mùi mỡ hành cuốn hút khó tả. Khi xôi chín, má bó xôi, từng buổi chiếu trắng trong và những nếp dẻo dai vào nhau. Hương thơm của nếp mới luôn là thứ làm tôi nhớ nhung hơn cả, mùi thơm của mùa màng, nương rẫy.

Khi xôi nóng, má rưới mỡ hành lên để cả nhà cùng thưởng thức. Chưa ăn được, má nén lại thành từng chút một với mỡ hành. Trang web, khi cần ăn, tôi chín từng lát chiên lên với dầu. Xôi sẽ làm vỡ lớp vỏ bên ngoài mà vẫn có phần mềm dẻo bên trong. Trong ba lô trở về thành phố, bên ngoài những món quà quê khác, tôi luôn mang theo một phần buổi tối. Xôi ấy, tôi mang đến cho công ty, chia cho đồng nghiệp để mọi người cùng ăn và tấm tắc khen ngon, tấm bằng tấm lòng.

Năm nay, nghe gió heo may vừa chớm, tôi nhớ lại món ăn của má. Con điện thoại tối đa, má trong đợt này yếu hơn năm trước, không phát triển được nhiều điều khiển, cũng không quản lý hệ thống kỹ thuật. Có thể, củ nén khi dỡ bỏ sẽ không, ngon như trước. Tôi cười và thủ tục với má, chỉ cần được về với má là vui rồi. Sắn to hay nhỏ, mẫn cảm hay không, không quan trọng. Một buổi sáng hạnh phúc là buổi sáng trong căn bếp của má, lò sưởi, mùi thơm, mùi nóng bốc lên chất ngất nhẹ nhàng. Má và tôi, cùng dỡ từ chõ ra đĩa, và cùng cười với nhau, vậy thôi là đủ.

Xôi đâu chỉ là quà quê, mà còn là món gửi gắm tình cảm của má. Yêu thương một người do mình sinh ra và nuôi nấng là một điều kiện tự nhiên; Còn yêu thương một người trước đó vốn xa lạ là một điều dễ dàng, nhưng má đã được làm. Trong từng bữa ăn má nấu, từng bó rau má hái trong vườn, từng túi hạt đậu xanh gói cho đi… tất cả đều nhắc nhở tôi là tình thương của má ở đó.

Món ăn gửi đến tình yêu của má chồng

Theo Phụ nữ TP.HCM

Leave a Reply

Your email address will not be published.