Có mẹ là hạnh phúc nhất

Rate this post

Memory mất trí nhớ

Một ngày tháng 3/2009, An Vinh đang đi công tác thì nhận được tin mẹ bị tai nạn. Cô ấy vàng xin phép nghỉ, mua vé máy bay trở về nhà ở Bắc Kinh (Trung Quốc).

Nhìn thấy mẹ nằm trên người bệnh, mặt mũi phờ phạc, An Vinh đau lòng, nước mắt chảy ra. May thay, sau vài điều trị ngày, mẹ của cô ấy được xuất viện về nhà.

Người mất trí nhớ sau vụ tai nạn.

Mẹ của An Vinh là giáo viên về nhà, trước đây rất vui vẻ, hay cười, hay nói. Sau vụ tai nạn, bà thường xuyên rơi vào tình trạng ký ức quên lãng. Ổ chí, bà but not get out the people of your device.

Chị An Vinh lo đưa mẹ đến bệnh viện khám. Kết quả chụp CT cho não tiểu của mẹ bị teo lại và bà đang bị bệnh Alzheimer.

Bác sĩ dẫn dắt hai chị em phải quan tâm, thiết lập và đồng hành cùng nhiều người hơn. If not tình yêu sẽ trở thành tồi tệ và cô ấy sẽ không nhận ra người thân của mình.

Điều này, An Vinh sững sờ nhìn mẹ, trong lòng suy nghĩ: Mẹ đã hy sinh quá nhiều cho gia đình này; công ty của mẹ không có gì có thể so sánh được nhưng mẹ không được hưởng thụ ngày nào cũng mắc bệnh…

Cha mất sớm, mẹ vất vả nuôi con

An Vinh là con thứ ba trong gia đình. Khi sinh An Vinh, mẹ cô đã 44 tuổi. An Vinh lên 8 thì bố qua đời làm bệnh nghèo.

Đồng lương giáo viên eo, mẹ phải làm thêm nhiều việc như dán phong bì, kiến ​​trúc hóa… để nuôi các con.

Sau này, ba con đã lập gia đình, kinh tế tương đối giả nhưng người mẹ vẫn không thay đổi được thói quen cần cù, đơn giản.

An Vinh memory one times given to bãi biển ở Hà Bắc. Trong khi mọi người vui chơi, tắm biển, mẹ chỉ thiết kế những chiếc chai nước làm khách hàng để bán hàng và mang về nhà lấy tiền.

An Vinh cho rằng, sự hy sinh của mẹ dành cho gia đình là quá lớn lao. Bây giờ mẹ đã trở nên như thế này, cô phải làm gì đó cho bà.

Đưa mẹ đi du lịch cùng chiếc xe lăn

An Vinh làm hướng dẫn viên du lịch. Trong một lần đi làm, cô thấy một cụ đi thăm danh lam thắng cảnh cùng một đứa cháu. Họ đi chậm nên không thể ngắm nhiều cảnh đẹp nhưng trên mặt của cả người già và trẻ đều nở nụ cười rất vui vẻ.

An Vinh nghĩ đến mẹ và quyết định đưa mẹ đi chơi để bà kịp thời nhận cảnh đẹp và lưu giữ những kỷ niệm đẹp.

An Vinh muốn đưa mẹ đi chơi để bà không kịp cảm nhận cảnh đẹp và lưu giữ những kỷ niệm đẹp.

Cô nói với mẹ về kế hoạch này nhưng được mẹ phản hồi gay gắt. Người thân, bạn bè cũng có thể ngăn cản. Họ cho rằng mẹ An Vinh đã có lại ngồi xe lăn, di chuyển không tiện lợi, không thích hợp để đi du lịch.

Trong lúc tuyệt vọng, An Vinh quyết định cầu cứu chị gái An Quân.

An Quân là một y tá, lúc đó vừa đến tuổi nghỉ ngơi. Cô biết rằng đồng hành và những chuyến đi có thể giúp một người khỏi bệnh nhanh như thế nào. Vì vậy, cô ủng hộ kế hoạch của An Vinh.

Vì mẹ cả đời tiện nghi nên An Vinh nói với mẹ rằng công ty của cô tặng nhân viên một số máy bay cùng vé tham quan. Và sẽ lãng phí nếu cô ấy không sử dụng chúng.

Cuối cùng mẹ cũng đồng ý đi du lịch cùng con gái.

Điểm đến đầu tiên của họ là Thái Lan vì An Vinh tin rằng biển có tác dụng chữa bệnh tốt nhất. Hơn nữa, Thái Lan rất gần Trung Quốc, thời gian chuyển ít sẽ giúp mẹ đỡ mệt mỏi.

Ba mẹ con đã cùng nhau đi du lịch 17 nước trong 7 năm.

Khi đặt chân đến Thái Lan, tận hưởng khung cảnh tuyệt đẹp với nắng ấm, gió nhẹ, sóng biển và cảm nhận văn hóa mới lạ, mẹ của An Vinh cười rất nhiều.

Đến khi phải trở về nhà, bà cứ cố gắng trở lại thật lâu ở sân bay. Điều này càng kết thúc An Vinh quyết tâm kiếm tiền chỉ để đưa mẹ đi du lịch nhiều hơn.

Đồng hành là liều thuốc tốt nhất

Sau một thời gian bận rộn, năm 2010, hai chị em mới đưa ra chương trình mới. This time, of them is Hong Kong, Ma Cao and Dai Loan. Đây là những nơi mà còn là giáo viên dạy lịch sử, mẹ của An Vinh luôn mong được đến thăm.

Những năm sau đó, ba mẹ con đi du lịch ở nhiều nơi hơn và đã cùng nhau trải nghiệm nhiều điều đầu tiên trong đời: Ở Palau, một quốc gia đảo ở tây Thái Bình Dương, những lần đầu tiên mẹ An Vinh mặc áo tắm; ở Hàn Quốc, hai mẹ con lần đầu tiên đi du lịch sang trọng; tại Bali, lần đầu tiên họ được trải nghiệm spa đồng quê; ở Philippines, ba mẹ con lần đầu tiên đi tàu cao tốc …

Những chuyến đi làm mẹ cười rất nhiều.

Các bạn đi làm mẹ của An Vinh vui vẻ và hay cười hơn. Bà cũng đã thay đổi quan niệm sử dụng và sẵn sàng chi tiền cho những chuyến du lịch.

Có lần An Vinh hỏi mẹ nửa đùa thật: “Mẹ ơi, bây giờ mẹ còn muốn tiết kiệm tiền nữa không?”. Bà mẹ lắc đầu cười nói: “Mẹ không tiết kiệm nữa, mẹ muốn ra ngoài chơi, hai con đi cùng mẹ”.

Nghe vậy, hai chị em An Vinh vui mừng mừng lễ. Tuy nhiên, trí nhớ của mẹ vẫn ngày càng kém, bà thường không nhớ nổi mình vừa làm gì, đi chơi ở đâu. Nhưng điều đó không làm cho hai chị em buồn phiền. An Vinh nói rằng, chỉ cần mẹ thấy hạnh phúc trên hành trình và vui vẻ khi khám phá những điều mới lạ là đủ!

Năm 2015, An Vinh và An Quân đưa mẹ hát thăm Mỹ.

Đường xa, lại phải chuyển giữa chừng, sợ mẹ mệt, hai người đặt vé ở khoang hạng nhất. Vị trí này mang lại cho mẹ An Vinh một cảm giác khác, khiến bà rất háo hức.

Đầu năm 2016, hai chị em đưa ra quyết định đi xem tháp Eiffel nhưng kế hoạch không thành. Tháng 5 năm đó, mẹ của An Vinh bị nhồi máu não, và hai chân của bà không cử động được nữa.

Hai chị em tuy buồn nhưng nghĩ đến những chuyến đi chơi cùng mẹ trong 7 năm qua, họ có chút an ủi.

Năm 2018, để có thời gian bên mẹ nhiều hơn, An Vinh quyết định nghỉ việc, cùng chị gái An Quân thiết kế.

Ban ngày, họ cùng nhau nấu cơm, gội đầu, tắm rửa, cắt móng tay cho mẹ, đưa mẹ đi loanh quanh Bắc Kinh cùng chiếc xe lăn. Ban đêm, hai chị em ngủ lại chung phòng với mẹ để thiết kế.

“Thuở ấu thơ mình được thiết lập, giờ mẹ già, mình sẽ dành thời gian ở bên mẹ nhiều hơn, vì có mẹ là hạnh phúc và toàn bộ!”, An Vinh nói.

Theo 163

Leave a Reply

Your email address will not be published.