10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch

Rate this post

10 năm sinh sống ở Sài Gòn nhưng luôn mơ về rừng

Đó là tâm sự của chị Nguyễn Hạnh, 32 tuổi, đến từ Lâm Đồng. Trước năm 2022, chị Hạnh vẫn sống và làm việc tại TP HCM, thành phố hoa lệ mà chị đã gắn bó hơn 10 năm.

Vốn là con của cao nguyên Lâm Đồng, cuộc sống từ nhỏ gắn liền với đồng ruộng, thiên nhiên nhưng khi lớn lên, chị Hạnh Nam tiến, vào Sài Gòn sống và học tập.

Chị Hạnh vốn là con người của mảnh đất Lâm Đồng, có hơn 10 năm sống và làm việc tại TP HCM

Suốt hơn 10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, chị Hạnh từng kinh qua nhiều công việc khác nhau, từ kinh doanh đến truyền thông, tổ chức sự kiện.

Làm việc trong môi trường hiện đại, được đi nhiều, gặp gỡ các nhân vật trong không gian xa hoa, tráng lệ nhưng chị Hạnh luôn cảm thấy mình không thuộc về những nơi đó. Thời gian 10 năm không quá dài nhưng cũng không phải ngắn, vậy mà chị Hạnh vẫn thấy bản thân khó bắt nhịp với sự hối hả, xô bồ của chốn thị thành.

Niềm đau đáu về cuộc sống an yên, dị thường nơi thôn quê càng bình dị lên từ những chuyến du lịch vùng cao Tà Xùa (Sơn La).

“Tôi vốn yêu thiên nhiên và cực mê cảnh sắc hùng vĩ của núi rừng Tây Bắc. Sau một lần đi Tà Xùa chơi, tôi quyết định sống ở đây luôn. Từ trước Tết năm nay, tôi chính thức trở thành dân nhập cư tại một làng bản toàn người Mông ở Tà Xùa.

Từ bỏ công việc cũ với quần áo công sở xúng xính, bây giờ trang phục ngày thường của tôi là những bộ đồ nông dân luôn lấm lem và bàn tay lúc nào cũng không hay.

Công việc của chủ yếu là làm vườn, trồng hoa và làm một căn hộ homestay nhỏ cho khách du lịch thuê “ – Chị Hạnh tâm sự.

  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 2.
  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 3.

Chị Hạnh đang vô cùng hạnh phúc với cuộc sống hiện tại

Từ khi sinh con, chị Hạnh đã tìm hiểu rất nhiều về lối sống tự nhiên, trở về gần nhất có thể với thiên nhiên và những hệ thống truyền thông giá trị. Khi sống chen chúc giữa Sài Gòn bông bồ kết, muốn thở bầu không khí trong lành, tràn ngập cây xanh, không khói bụi, không hạt bay quả rất khó.

Từ khi lên Tà Xùa, chị Hạnh mới thực hiện được “chân ái”, chị được sống trước cuộc sống lành mạnh, trở về với hệ thống truyền thông và lấy nông nghiệp làm chủ.

Cuộc sống ở rừng không chỉ có “uống trà, trồng hoa”

Thời gian đầu tiên khi quyết định bỏ phố về rừng, chị Nguyễn Hạnh nhận ra sau vẻ bình dị, an yên là những nỗ lực để thích nghi và sinh tồn.

Điều đó thực hiện không dễ dàng và đơn giản một chút nào. Chưa kể, vốn sinh ra ở quê nhưng đã nhiều năm rời xa công việc chân tay, chị Hạnh bị bạn bè, gia đình, đồng nghiệp ngăn cản, ái ngại trước khi muốn bỏ phố về rừng của chị.

“Bạn bè, người thân từng hỏi, sao lại ‘khùng’ vậy, bỏ cuộc sống hiện đại, tiện nghi ở thành phố để đánh giá về nơi ở? Đang đầy đủ về đây thì sao sống nổi?

Thế nhưng mình vẫn luôn vững vàng vì trước khi quyết định bạo hành, mình đã xác định rõ mục tiêu và mong muốn của bản thân, nên cứ thế mà hiện thực hóa mục tiêu.

Ngược lại, nhiều bạn thấy mình sống sót sau những ngày mát mẻ, cảnh quan hùng vĩ cùng con người thân thiện, trong thiên đường mây và trập trùng núi thì cũng trầm lắng xuýt xoa.

Thế nhưng bình yên, thơ mộng là rất nhiều sức lực để vượt qua khó khăn, cả nỗi sợ hãi, chênh vênh ” – Chị Hạnh bộc bạch.

  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 4.

Chị Hạnh trở thành nông dân hiệu ứng, “lăn xả” vào mọi công việc chân tay nặng nhọc

Show at, chị Hạnh đang sống trên núi cao 1.941 mét so với mực nước biển, gần rừng nguyên sinh, nhiệt độ trung bình năm chỉ từ 15 đến 20 độ C.

Ngày đầu lên Tà Xùa, chị chọn mua mảnh đất sát rừng để làm trang trại nhỏ. Phụ nữ “chân yếu tay mềm” là thế, nhưng chị Hạnh không ngại “xông pha” làm tất cả công việc chân tay nặng nhọc để tự xây dựng “tổ ấm cho mình”.

Chị sống trong căn hộ chưa đến 10 mét vuông, tự lấy nước sinh hoạt từ nguồn đầu tiên. Ngoài làm vườn, chị Hạnh bắt đầu xây dựng một homestay cho khách du lịch thuê. Các vật liệu, nội thất tại homestay đều từ gỗ. Dầu gội, sữa tắm sử dụng tại đây đều là sản phẩm của chị em tự làm, hạn chế hóa chất, rác thải sử dụng một lần.

  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 5.
  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 6.
  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 7.
  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 8.

Căn homestay siêu “chill” của chị Hạnh ở Tà Xùa

“Tôi hy vọng có thể lan tỏa lối sống lành mạnh tới các vị trí thăm, trong đó chủ yếu là các bạn trẻ. Vật liệu, đồ dùng của homestay đều từ thiên nhiên cũng giúp không gian nơi đây càng thêm mộc mạc, bình dị, ‘thơ’ hơn.

Ngoài kinh doanh homestay, tôi còn làm nông và bán các sản phẩm, công cụ dọn dẹp do mình tự tay trồng, chế biến. Bình thường làm vườn khó, làm theo kiểu tự nhiên thì còn khó hơn. Từ việc canh tác không hóa chất sẽ giảm tiền bạc và thời gian tới công việc hiện đại hơn gần giống “.

Được về cuộc sống giữa thiên nhiên, vô cùng khó khăn, thấy vất vả, nhưng chị Hạnh cảm thấy cùng hạnh phúc và thỏa mãn với những niềm vui bình dị mà bản thân đang tận hưởng từng ngày.

Điều chị thích nhất khi về rừng là thực phẩm, rau, củ, quả sạch và rất tươi ngon. Cứ đi một vòng quanh vườn là chị lại thu được thành công. Bên cạnh đó, chi phí sinh hoạt cũng ít hơn nhiều so với khi ở thành phố.

Con của chị tận hưởng không gian sống trong lành, gần với thiên nhiên. Trẻ em ở đây không có độ rộng lớn cùng thiên nhiên, không bị “nhốt” trong bức tường, nên luôn luôn thư thái, dễ chịu, ôn hòa hơn.

  10 năm ở Sài Gòn hoa lệ, người phụ nữ bất ngờ dọn lên núi sống sau một lần du lịch - Ảnh 9.

Sống giữa thiên nhiên là niềm mơ ước của chị Hạnh

Chị Hạnh nghiệm: “Trẻ ở đây có khả năng cân bằng cảm xúc, chúng tôi không bị căng thẳng, căng thẳng. Chúng tôi lớn lên một cách bình thường vì không có độ rộng lớn cùng thiên nhiên, không bị ‘giam giữ’ trong bức tường.

Cái này người ta thấy rất rõ, tại sao chúng ta thường có cảm giác nhẹ nhàng, thư thái, được giải tỏa phức tạp khi không thấy thoáng, tầm ngắm có thể phóng xa, không khí có dễ chịu không?

Từ khi có con, mình cũng từng khóa theo cụm từ: ‘Thuận tự nhiên’ để rồi lạc vào ma trận của các phương pháp, những món hàng hóa, những thứ được chuyển đổi bằng tiền….

To to get time, only to be view to the simple simple in way me to nuôi dưỡng, tôi học được rất nhiều “.

Sống giữa thiên nhiên là niềm mơ ước của chị Hạnh, dù gặp nhiều khó khăn khi bỏ phố về rừng, nhưng chị vẫn giữ nguyên, được “sống chậm”, gần với tự nhiên là cách chị nuôi dưỡng, tâm, position.

Chị trải lòng: “Tôi thích nhất cảm giác ngồi không như thế giữa thiên nhiên. Tự nhiên là tự làm, là không bám víu, chẳng mong cầu, không buồn, chẳng vui, chẳng có chút gì đọng lại.

Tôi thầm cảm ơn những tháng ngày ở phố để nhìn rõ hơn mong muốn của mình “.

Ảnh: NVCC

Leave a Reply

Your email address will not be published.